Xin chào mọi người.
Hôm nay mình muốn chia sẻ về một vấn đề mà chắc ai trong chúng ta cũng từng gặp phải, đó là: mình có nên tranh cãi với người khác hay không.
Trong cuộc sống, chúng ta phải tiếp xúc với rất nhiều người. Có người hợp tính, có người không hợp tính, vì vậy mâu thuẫn là điều khó tránh khỏi. Nhiều người chọn cách tranh cãi, thậm chí đánh nhau, để bảo vệ cái tôi của mình. Tuy nhiên, việc cãi vã hay đánh nhau thường để lại rất nhiều hậu quả.
Theo mình, khi xảy ra mâu thuẫn thì thường có hai tình huống.
Tình huống thứ nhất, mình là người sai nhưng lại muốn cãi cho đúng. Trong trường hợp này thì rõ ràng mình không cần tranh cãi nữa, vì mình đã sai rồi.
Tình huống thứ hai, mình là người đúng và muốn bảo vệ cái đúng của mình. Lúc này, mình cần suy nghĩ kỹ về hậu quả phía sau của việc tranh cãi hay đánh nhau.
Mình không biết chắc rằng con người chỉ sống một đời hay còn có kiếp sau. Nhưng nếu chỉ có một đời này, thì khi mình sống tốt, mình sẽ được mọi người yêu quý, công việc thuận lợi hơn, khi khó khăn sẽ có người sẵn sàng giúp đỡ.
Còn nếu có kiếp sau, thì theo nhân quả, nếu trong đời này mình làm nhiều điều thiện thì sẽ tích được nhiều phước báu và có thể tái sinh vào những cuộc sống tốt đẹp hơn. Ngược lại, nếu làm điều xấu, điều ác, thì dù trong đời này hay đời sau cũng thường gặp những điều không thuận lợi.
Nhân đây, mình muốn chia sẻ một lời dạy của Đức Phật trong Kinh Hiền Ngu về cảnh giới địa ngục. Ai cũng biết địa ngục rất đáng sợ, nhưng con người khó có thể tưởng tượng được sự khổ đau ở đó.
Đức Phật kể rằng có một tên trộm bị bắt và chịu hình phạt mỗi ngày ba lần: sáng, trưa và tối, mỗi lần bị đâm 100 nhát, tổng cộng 300 nhát mỗi ngày, nhưng vẫn chưa chết. Sự đau đớn đó là vô cùng khủng khiếp. Tuy nhiên, Đức Phật dạy rằng nỗi đau này vẫn không thấm vào đâu so với nỗi đau trong địa ngục.
Nếu so sánh thì sự đau đớn của 300 nhát đâm mỗi ngày chỉ như một hạt cát, còn nỗi đau của địa ngục thì giống như so sánh giữa một hạt cát và cả một ngọn núi — không thể nào đo đếm được.
Đức Phật cũng dạy rằng, nếu bị đọa vào các cảnh giới như địa ngục hay súc sinh thì rất khó để có thể tái sinh làm người. Thời gian để trở lại làm người là vô cùng lâu dài. Ngài ví dụ rằng có một khúc gỗ có lỗ trôi dạt trên biển, gió thổi từ bốn hướng làm khúc gỗ trôi vô định. Có một con rùa mù, cứ 100 năm mới trồi lên mặt nước một lần. Xác suất để con rùa đó chui đúng vào lỗ khúc gỗ là gần như bằng không.
Đức Phật nói rằng khả năng được tái sinh làm người còn khó hơn cả khả năng con rùa mù gặp được khúc gỗ ấy.
Vì vậy, mình nên tránh làm những điều không thiện để không gặp những điều bất lợi trong đời này hoặc đời sau.
Quay lại câu hỏi ban đầu: mình có nên tranh cãi hay đánh nhau với người khác hay không?
Theo mình, nếu cần thì mình chỉ nên trình bày ý kiến của mình. Nếu mình sai thì nhận sai. Nếu mình đúng thì chỉ nói ra quan điểm, chứ không nên nổi tham, sân, si để cố giành phần thắng. Nếu người khác sai, đó là nghiệp của họ. Nhưng nếu mình sân si, chửi bới, dùng lời nói làm tổn thương người khác hoặc đánh nhau, thì chính mình cũng đang tạo nghiệp cho bản thân, có thể phải gánh hậu quả trong đời này hoặc đời sau.
Vì vậy, trong khả năng của mình, khi cơn giận nổi lên — mà tranh cãi thường đi kèm với giận dữ — mình cố gắng kiềm chế để không phạm vào những điều xấu, điều ác.
Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.